8 món quà vô giá trong cuộc sống

1. Món quà từ sự lắng nghe:
Khi bạn thực sự lắng nghe, bạn chú ý, không ngắt ngang, không mơ màng, chỉ lắng nghe để cảm nhận về thấu hiểu. Đó là món quà vô giá thứ nhất bạn có thể dành cho người khác đặc biệt là những người thân yêu của mình.
2. Món quà từ sự trìu mến:
Hãy thể hiện sự trìu mến với những người thân yêu bằng những lời nói ân cần và cử chỉ trìu mến, bạn sẽ thấy điều kỳ diệu.
3. Món quà từ sự vui tươi:
Hãy cắt những biến họa, chia sẻ những mẩu chuyện cười và những tin vui nhộn cho các cộng sự và người thân. Họ sẽ hiểu và cảm nhận rằng bạn luôn muốn chia sẻ niềm vui và do đó họ sẽ dành cho bạn những điều to lớn hơn.
4. Món quà từ những mẩu giấy viết tay:
Hãy viết ra từ những lời chân thật, dù rất ngắn, nó có sức mạnh phi thường đấy, dù nó là dòng chữ “cảm ơn bạn đã giúp đỡ tôi” hay “xin lỗi vì mình đã quá nóng với bạn”. Hay thậm chí một bài thơ hay một lời khuyên đẹp. Chính những điều nho nhỏ đó, có thể đi suốt cuộc đời ta.
5. Món quà từ sự khen ngợi:
Sự ngợi khen thật lòng có sức mạnh không ngờ, đó có thể là “chiếc áo đỏ thật tuyệt với bạn” hay “một bữa ăn rất ngon” có thể đem lại niềm vui cho người khác suốt cả ngày.
6. Món quà từ sự giúp đỡ:
Mỗi ngày hãy chủ động àm một vài điều tử tế, bạn sẽ thấy cuộc sống thật vui vẻ và nhẹ nhàng.
7. Món quà của sự yên tĩnh:
Hãy luôn nhạy cảm về điều này và để sự yên tĩnh cần thiết cho người khác cũng như có những lúc bạn cần sự yên tĩnh ấy.
8. Món quà từ sự thân thiện:
Hãy vui vẻ nói “Xin chào”, “Hi”, “Hello”, “khỏe không? Mọi việc ổn chứ”… điều thật dễ dàng nhưng sẽ đọng lại hình ảnh tốt của bạn nơi người thân.
Khác biệt Sài Gòn và Hà Nội


Cà phê
Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe bus
Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn
Sài Gòn: Ít Cafe + ít sữa + đá + đá + đá ... + đá = 1 ly phê sữa đá, xong cafe có 1 ấm trà to tướng ... chan vào cafe uống ???? hết lại có thêm (kô cần xin)
Hà Nội: Cafe + sữa + 2 cục đá = cốc nâu đá, xin mỏi miệng đuợc cốc nước lọc
Ăn trưa
Cơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua hai ngàn rưởi
Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền
Gọi điện ngoài đường
Ở Sài Gòn, bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe - nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió
Ở Hà Nội, bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai
Cảm ơn
Ở Sài Gòn, bạn dửng dưng khi thấy cô receptionist cúi gập người chào bạn
Ở Hà Nội, bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn
Cơn mưa
Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn - đỏng đảnh nhưng mau quên
Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà N ội - âm ỉ và dai dẳng
Ăn mặc
Ở Sài Gòn, bạn có thể mặc quần short, dép lê đàng hoàng vào Rex
Ở Hà Nội, bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ vest đứng chờ khách bên Bờ Hồ
Xe máy
Ở Sài Gòn, họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh
Ở Hà Nội, họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ
Giao thông
Ở Sài Gòn, bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi
Ở Hà Nội, bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý
Ở Hà Nội: Đèn đỏ không được rẽ phải
Ở Sài gòn: Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái
Trà đá
Ở Hà Nội, một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng
Ở Sài Gòn, cốc trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí
Ăn phở
Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa
Bát phở gà Hà Nội được khuyến mại với ngón tay cái của con bé bưng bê
Giầy vớ
Đàn ông Hà N ội có thể đi giày mà không cần mang vớ
Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày
Con đường:
Hà Nội: Đường, phố, ngõ, ngách
Sài Gòn: Đại lộ, đường, hẻm, hẻm
Đụng hàng: Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau
Con gái Hà Nội: "Tớ với ấy cùng mua nó nhé?"
Con gái Sài Gòn: "Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác"
Dao dĩa: Khi bạn nói: "Cho tôi thêm một cái dĩa" với người bồi bàn
Ở Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nĩa
Ở Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc đĩa
Tỏ tình: Khi bạn nói với một cô gái: "Thế em có yêu anh không?"
Con gái Hà Nội: "Nếu nói không thì saỏ"
Con gái Sài Gòn: "Tại sao lại không nhỉ!"
Ca ve: Khi bạn vừa thanh toán xong tiền cho cave...
Cave Hà Nội: "Cho em xin thêm 10 nghìn để còn đi xe ôm về?"
Cave Sài Gòn: "Em bớt cho anh 10 ngàn, lần sau nhớ kiu em nhạ.."
Ăn sáng: Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: "Đi ăn sáng với tớ nhé?"
Ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn, hoặc là chả cần xu keng nào!
Ở Sài Gòn: Điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!
Dạ vâng: Khi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa
Ở Hà Nội: Bạn nói: "Dạ, vâng!"
Ở Sài Gòn:! Đã "Dạ" thì khỏi cần "Vâng"
Chào hỏi: Khi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về
Ở Hà Nội: "Cháu chào cô cháu về!"
Ở Sài Gòn: "Con thưa dì con dzìa!"
Giàu có: Bạn được coi là giàu có khi...
Ở Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền
Ở Sài Gòn: Bạn tiêu rất nhiều tiền
Giữ xe hàng quán:
Hà nội: Giữ xe miễn phí
Sài gòn: "Anh cho xin 2 ngàn"
Uống bia
Hà nội: Bia hơi, lạc rang, 9 giờ phắn
Sài Gòn: Chai lạnh, đá to, nồi lẩu, nửa khuya dzìa
Karaoke:
Hà Nội: Chọn bài, hát vui là chính, hát sai tông cũng kệ
Sài Gòn: Chọn số, hát hay là chính vì thế hát rất tình cảm. Nhỡ mà sai tông sẽ quê lắm đấy ạ
Xôi:
Hà Nội: Gói lá khoai hay lá sen, xôi đồ bằng chõ
Sài Gòn: Cho vào hộp, hay bịch nylon, cơm nếp nấu bằng nồi
Phở:
Hà Nội: Khó mà thiếu mì chính, quẩy
Sài Gòn: Làm sao ăn phở được khi mà không có rau, giá và tương đỏ (hoặc đen)
Siêu thị:
Hà Nội: Đắt đỏ, hàng hóa kô thiết thực
Sài Gòn: Thuận tiện, giá rẻ như chợ. Là nơi thư giãn mỗi cuối tuần cả gia đình
Nhà sách:
Hà Nội : Nhân viên hách dịch
Sài Gòn : Vào đọc chùa thoải mái, nhất là các em bé, có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi
Chùa chiền:
Hà Nội: Bước chân vào là thấy lõng nhẹ bẫng, hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa
Sài Gòn: Không gian ồn ào, không tịnh
Tào phớ:
Hà Nội: Lát mỏng, em nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai!
Sài Gòn: Lát dày cục, có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài
Chè:
Hà Nội: Ăn trong cốc, bát nhỏ
Sài Gòn: Thường có nước dừa. Vội thì cắn 1 góc bịch chè và mút
Cắt chanh:
Hà Nội: Bổ ngang
Sài Gòn: Bổ dọc 2 bên, bỏ phần giữa
Lơ đễnh đụng phải xe dừng đèn đỏ đằng trước
Hà Nội: Fẹc đoẹ mịa @%$^&*
Sài Gòn: Nạn nhân chỉ quay lại xem thủ phạm là ai rồi... chờ đèn xanh tiếp
Cây xanh:
Hà Nội: Nhớ phố hoa sữa Nguyễn Du, hàng sấu trên Trần Hưng Đạo
Sài Gòn: Me xanh đường Trần Văn Thủ, cây sao trên Ba tháng hai
Nước canh rau muống:
Hà Nội: Sấu, chanh
Sài Gòn: Me, chanh
Tán gái:
Gái Hà Nội: dễ tán, khó bỏ
Gái Sài Gòn: dễ bỏ, khó tán
Cuối tuần:
Hà Nội: cả gia đình quây quần nấu nướng ăn tươi
Sài Gòn: đi ăn tiệm
Chất chơi và chất chiến
Hà nội: Xe đẹp, điện thoại nhỏ, áo bỏ trong quần nhưng hỏi tiền thì x có.
Sài gòn: 5 số 67, TaK X đời đầu, áo phông quần sóc, hỏi tiền : Chú cần nhiêu???
Chợ tình
Chợ tình Sài gòn: Anh hai có sài em hông
Ch ợ tình Hà nội: Chơi gái không đại ca
Xe
Hà Nội : hiếm gặp những xe đời cũ
Sài Gòn : những xe viện bảo tàng cho mượn vẫn lưu hành đầy trên đường phố
SG: chả ram , chả giò
HN: nem rán
Vá xe
Sài gòn : Vá xe lúc nửa đêm... em xin 5 ngàn thôi
Hà Nội : Muộn rồi em ơi, 50 nghìn anh vá cho
Hồ
Sài Gòn : Hồ con rùa to mà nhỏ , nhỏ mà to
HÀ nội : Các hồ đều bé dần lại
Xe khách
Sài gòn : Đi xe đò !!! 1 người 1 ghế ( số ghế đàng hoàng ) kô đón thêm nếu đã đầy
Hà Nội: Anh ngối xích vào , cho người ta ngồi với !!!!!!!
Sài Gòn : Website mấy trường đại học tự làm ra
Hà Nội : Tự lấy mấy website của người ta về làm
Sài Gòn: Ra đường đầu tóc chỉnh tề
Hà Nội: Đội nón tai bèo tà rề rề dạo phố
Shopping thì Hà Nội thua đứt TPHCM rồi:
HN: Mới sáng sớm ngày ra mà đã mặc cả kinh thế, đi đi ko để còn đốt vía nào!
SG: Cám ơn anh. Lần sau lại ghe'' em nha.
Tức mình chửi nhau (nhẹ nhàng, heh heh heh):
HN: Đồ dở hơi
SG: Quân mắc dịch
Hài:
HN: Nặng về lời nói.
SG: Nặng về cử chỉ.
Hà-nội: Vào quán, ngôi lâu (hơn 30ph) là bị đuổi!
Sài-gòn: Vào quán, muốn ngồi bao lâu thì tùy!
Người Hà-nội: nói dài dòng nhưng khó hiểu!
Người Sài-gòn: nói ngắn gọn nhung dễ hiểu!
Tiệm Internet
Hà-nội: ít nhưng rẻ!
Sài-gòn: nhiều mà mắc!
Nhà cửa:
Hà-nội: rộng và sâu
Sài-gòn: nhỏ và ngắn
Chào hỏi:
Hà-nội: bạn phải thưa bẩm rõ ràng băng lời nói!
Sài-gòn: bạn sử dụng cử chỉ: cúi người!
Về đồ ăn:
Người HN hay ăn mặn
Người SG hay ăn đồ ngọt
Phong cách sống:
Người HN ra ngoài ban ngày, đêm về với u nó
Người SG ban ngày ở với vợ, ban đêm ra ngoài nhậu với bạn
Ở HN: nếu bạn gọi cái tẩy thì nó sẽ là cái tẩy
Ở SG: nếu bạn gọi cái tẩy, họ sẽ mang đến cho bạn một ly nước đá
Thuốc lá:
Ở HN, rất dễ dàng gọi 1 bao VINA
Ở SG, em chỉ có Mèo thôi anh Hai
Biển quảng cáo:
Ở HN, phải mang tính lịch sự, trang trọng
Ở SG, càng hài ước càng thu hút mọi người
HN có bún chả
SG có cơm tấm
Người Hà Nội gọi người yêu là anh yêu, em yêu
Ngư ời Sài Gòn gọi người yêu là ông xã, bà xã
Gọi điện về việc kinh doanh:
Hà Nội: chú là con ai đấy?
SG: mang kế hoạch kinh doanh đến ta cùng bàn nhé!
Phát triển dự án:
SG: Làm thế nào để tự mình tạo lãi nhanh nhỉ?
HN: Thế Trung ương cho bao nhiêu tiền?
HN: Yêu vẫn phải giữ
SG: Yêu là hết mình luôn
Giục người bán hàng gói nhanh lên:
SG: Vâng em làm ngay đây
HN: Làm gì mà cuống lên thế! Muốn nhanh biến sang hàng khác!
Khi khách đến nhà :
HN : Mời bác dùng cốc chè tươi ạ
SG: Tí !!! Con chạy ra quán bà Ba mua chai nước ngọt về coi
2 người bạn nói chuyện với nhau :
HN: Tớ nói cho cậy nghe cái này nhé
SG: Eh tao nói cho mày nghe cái này nè
Khi ai cho mình cái gì
HN: Vâng quí hóa quá
SG: Trời ơi dữ hông
Khen đồ ăn ngon
HN: Ngon tuyệt cú mèo
SG: Ngon bá chấy bò chét
Khen vật gì to:
Hà Nội: To vật vã.
Sài Gòn: Bự bành ki
HN : bắt nạt
SG : ăn hiếp
HN : mất điện, mất nước
SG : Cúp điện, cúp nước
Con gái SG : da rám nắng, nói năng dễ thương
con gái HN : da trắng , lạnh lùng khó bắt chuyện
Người SG nói: dễ hiểu
Người HN nói: suy nghĩ trước khi hiểu
Hà nội: chị ơi cho em cái túi nylon
Sài gòn: chị ơi cho em cái bịch xốp
Nói về ngu:
Hà nội: ngu hết phần chó
Sài gòn: ngu như heo.
Về hoa quả:
Hà nội gọi quả táo là quả táo,
Sài gòn gọi quả táo là trái bom
Hà nội gọi quả dứa là quả dứa
Sài gòn gọi quả dứa là trái thơm
Uống bia
Hà nôi: Chai bia được rót quay vòng cho nhiều ly
Sài gòn: Chai của ai người ấy uống
Uống rượu:
Sài gòn: Rượu sẽ phải uống cùng với nước đá và vài lát chanh
Hà nội: Bắc cạn và không được ...giảm sóc
Khách sạn:
Sài gòn: Khi bạn dừng xe, sẽ có người mở cửa và giúp bạn bê đồ
Hà nội: Có thể bạn sẽ phải gọi rát cả cổ mà chưa thấy lễ tân đâu
Sinh viên và cave:
Sài gòn: nhiều em sinh viên trông như cave
Hà nội: nhiều em cave trông như sinh viên
Có những dòng sông, chúng giống nhau đến lạ:
Sông kim ngưu ở hà nội
Kênh nhiêu lộc ở Sài gòn
Sài Gòn gọi là xí muội
Hà Nội gọi là ô mai
Hà N ội: Mời cơm ... ứ dám ăn
Sài Gòn: Mời cơm là ... phải ăn
Hà nội : Đổi tên công viên Lê Nin thành công viên Thống Nhất
HCM : Đổi tên dinh Độc Lập thành hội trường Thống Nhất
Hà Nội : Đường Giải Phóng chạy ra QL 1.
HCM: Đường Hà Nội chạy ra QL 1.
Hà nội: Gội đầu thư giãn
Sài Gòn: Hớt tóc thanh nữ v hớt tóc máy lạnh
Thực ra vào trong đó thì như nhau
Hà Nội: nỡm ạ
Sài Gòn: quỷ sứ v đồ quỷ
Hà Nội: đèo em nhá
Sài Gòn : chở em
Sài Gòn: hun
Hà Nội: hôn
Uống Cafe
Ở Sài gòn: thường uống cafê có nhiều đá vào buổi sáng trước khi đi làm
Ở Hà nội: thường uống cafe khi đi chơi vào buổi tối trước khi ..đi ngủ
Nếu bạn gọi một ly nâu
Ở Sài gòn: bạn sẽ được chủ quán mang cho một ly cà phê đen
Ở Hà nội: bạn sẽ được 1 ly cà phê có thêm sữa
Nếu bạn muốn uống cà phê sữa
ở Sài gòn: cho xin 1 ly bạch sửu
Ở Hà nội: nếu bạn gọi 1 ly bạch sửu bạn sẽ nhận được câu trả lời - không có, hoặc bạn bị coi là...hâm.
Cơn Mưa Tình Yêu

Bạn có tin vào tình yêu sét đánh không? Còn tôi thì có, vì tôi đã từng có một “tình yêu sét đánh”.
“Anh biết không? Trong em, hình ảnh của anh luôn gắn với những cơn mưa...”
Đó là một ngày mưa...
Tôi không mang theo áo mưa, không ô, thậm chí một cái mũ cũng không. Và thật bất hạnh là đúng lúc tan học thì trời đổ mưa, mưa rất to. Lớp đã đóng cửa, mọi người dần về hết, không thể quay vào trong cũng chẳng thể về nhà. Tôi đứng bối rối trước bậc thềm, nghĩ đến cảnh cứ phải loay hoay mãi ở đó cho đến lúc trời tối, tự dưng mắt tôi rơm rớm. Nhưng rồi đột nhiên, một giọng nói thật ấm áp cất lên cạnh:
- Tan học rồi sao ấy không về đi?
+ Tớ chẳng biết làm thế nào mà về được, - tôi quay lại, lúng túng khi nhận ra đó là một cậu bạn học cùng lớp tiếng Anh - tớ không mang theo áo mưa, mà tớ cũng không quen ai để nhờ mua hộ hay đi về cùng cả.
Anh đưa tôi về trên chiếc xe đạp của mình...
Anh ấy cười, tôi dám thề là chưa thấy ai cười duyên đến thế, “tớ xin phép đưa ấy về nhé”, biết làm thế nào nhỉ, tôi chỉ còn biết… gật đầu. Chúng tôi đã phải che chung một chiếc ô trên suốt quãng đường về. Tôi cầm ô phía sau, và anh đạp xe phía trước, có lẽ bạn không hiểu, nhưng tôi đã cảm động không nói nên lời khi những giọt mưa rơi xuống đầu và khiến anh run lên vì lạnh. Vậy mà không hề có một câu ca thán nào được thốt ra, thậm chí anh còn cười rất tươi khi trả lời những câu hỏi của tôi. Tôi mời anh vào nhà, “để ngớt mưa hẵng về”, nhưng anh từ chối, rồi lại mỉm cười, tôi chợt nhận thấy anh ấy có nụ cười thật dễ thương:
- Lần sau ấy nhớ cẩn thận hơn nhé, mùa này hay mưa lắm đấy.
Tôi chỉ còn biết chào tạm biệt rồi nhìn theo những vòng xe chạy trong cơn mưa ào ạt. Lúc đó tôi như tê cứng người trước nụ cười của anh, chỉ một nụ cười mà khiến tôi xao xuyến, chỉ một nụ cười mà làm tôi… biết yêu.
Từ hôm ấy tôi chăm chút hơn cho sự nghiệp học tiếng Anh của mình, hi vọng anh sẽ chú ý đến mình. Trước kia tôi vẫn thường trốn lớp học thêm để lang thang khắp nơi, thế mà bây giờ, tôi luôn có mặt ở lớp thật sớm bởi một lý do đơn giản, vì anh luôn là người tới lớp đầu tiên. Gạt bỏ tính nhút nhát của mình, lấy cớ cảm ơn anh đã đưa về, tôi lại gần và bắt chuyện, anh đáp lại bằng nụ cười “chết người” của mình. Rất nhanh chóng, chúng tôi trở nên thân thiết, cùng làm bài tập trên lớp, cùng đi chơi. Dù chỉ là trên danh nghĩa “bạn bè”, nhưng tất cả những điều đó đã khiến trái tim một đứa con gái 18 tuổi “say”. Nhưng tôi không dám nói cho anh biết tình cảm của mình, bởi tôi sợ nếu nói ra, mọi thứ sẽ không còn được như bây giờ, sợ anh ấy sẽ lẩn tránh, sẽ từ chối… Lẫn trong những niềm vui khi bên anh là những nỗi buồn. Muốn lại gần nhưng chỉ sợ càng cách xa. Tôi đã chẳng còn là tôi của ngày xưa, hồn nhiên, vô tư, giờ chỉ quẩn quanh với nỗi lòng nặng trĩu.
Một chiều mưa, tôi và anh đạp xe lang thang dưới cơn mưa, sở thích chung của cả hai. Bất chợt, anh quay lại phía sau:
- Ấy có chuyện gì không vui phải không?
+ Không, - tôi giật mình - tớ vẫn bình thường mà… sao ấy hỏi tớ thế?
- Có thể tớ hơi nhạy cảm, nhưng tớ thấy ấy lạ lắm, lâu rồi ấy không cười, ý tớ là cười thực sự ấy. Mỗi lần ấy cười trước mặt tớ, không hiểu sao tớ trông ấy buồn buồn… Nói cho tớ biết được không? Chứ nhìn ấy như thế, tớ không chịu được đâu, ấy buồn tớ cũng không vui…
... và tình yêu đến nhẹ nhàng như thế.
Tôi im lặng, nửa muốn nói ra nửa lại tự bảo thôi, tôi sợ anh sẽ cười mình. Nhưng ánh mắt của anh dường như khuyến khích tôi và tôi hít thật sâu, chậm rãi:
+ Nếu ấy muốn biết, thì tớ sẽ nói, nhưng đừng ngắt lời tớ nhé… Ấy chỉ được nghe thôi, hứa đi, ấy có nhớ lần ấy đưa tớ về hôm trời mưa rất to không? Đó là lần đầu tiên tớ thấy ấy cười, và cả sau này nữa, tớ nhớ như in từng nụ cười của ấy, lần nào nó cũng làm tớ ấm áp, dù là giữa mùa đông. Bây giờ, tớ thấy lo lắng, vì tớ sợ một ngày nào đó, tớ sẽ không còn nhìn thấy ấy cười nữa…
Chiếc xe dừng lại bên đường, anh nói rất nhỏ, nhưng cũng đủ để tôi không bỏ sót lời nào:
- Ấy nói xong chưa? Ấy có biết là ấy… ngố lắm không? Chỉ vì một chuyện như thế mà cũng không thể cười nói vô tư trước mặt tớ à? Ấy ác lắm, ấy làm tớ phải lo lắng lắm ấy biết không? Ấy có biết, dù mưa dù nắng, tớ vẫn luôn muốn chở ấy đi suốt con đường này không?
Anh mỉm cười, tôi như chết đứng khi anh hôn nhẹ lên trán tôi, nụ cười khiến mọi thứ có thể tan chảy. Mưa vẫn rơi, lạnh buốt, nhưng mặt tôi nóng ran, và tôi ngại ngùng núp sau lưng anh. Đưa tay hứng những giọt nước, tôi thầm cảm ơn những cơn mưa, đã kéo tôi và anh đến gần nhau hơn.
Trên con đường chìm trong làn mưa, có chiếc xe đạp nhỏ, và một đôi tình nhân…
Chong Chóng... Gió !!


Gió nhẹ, chong chóng quay. . .
" Cậu lúc nào cũng quay mãi thế à? " Chợt gió hỏi chong chóng.
" Ừ, có lẽ vậy!! " Chong chóng đáp. " Vì cậu thổi nên tớ phải quay! "
" Vì tớ sao?? " Gió ngạc nhiên.
" Vì cậu. Vì cậu mà tớ quay, cũng vì cậu mà tớ sống. " Chong chóng trả lời. " Nếu tớ không quay thì tớ là một cái chong chóng chết!! "
Cho cuộc tình đầu tiên


Người yêu đầu tiên của nó là một kẻ khác người.
Một kẻ luôn khắc khoải cả trong những ngày vui
Một kẻ buồn phiền ngay trong lúc nói cười hạnh phúc
Hắn có một điểm không thể lẫn với người khác: đôi mắt lúc buồn và sự thủy chung như nhất - thủy chung với Người Yêu Cũ!
Hôm trước, lần mò vào blog 360 cũ, thấy mes của hắn gửi vào hòm mail: "Cuối cùng thì hoá ra cũng đã quên được thật :) goodbye my love!"
Cuối cùng thì cũng đã quên rồi.
Nó im lặng, nó không cười, mà cũng không khóc, không một cảm xúc nào trào lên trong lòng trừ một chút hoài niệm miên man... Hoài niệm đưa nó về một miền quá khứ xa xôi của cái thưở ban đầu ấy.
Không hiểu sao, ở cái tuổi 17, nó lại có đủ can đảm và quyết tâm để quay lưng ra đi, dứt bỏ hẳn một con người nó yêu thương đến vậy. Không một lần gặp lại, không một tin nhắn, không một cuộc điện thoại. Chỉ có lời chia tay được nói ra, cố nén tiếng nấc nghẹn mà nói, và rồi dập máy... Và rồi khóc. Nhưng không khóc trước mặt hắn... Nó ra đi như thể chạy trốn, vì lòng kiêu hãnh bị tổn thương, vì sự thực nó cay đắng nhận ra: "Nó không bao giờ, không bao giờ có thể làm anh hạnh phúc như người con gái ấy, người con gái anh yêu đơn phương gần 10 năm trời, người con gái giờ đang ở tại một vùng đất xa xăm, cách đây hàng ngàn cây số... Nó đã thua, thua cả một kỷ niệm, thua cả một ảo ảnh..."
Nó tự rút lui.
Giờ nhớ lại, có lẽ vì cái ngày nó yêu anh là một ngày mùa đông, mùa đông lạnh mướt nhưng cả hai thích đi trên cầu Long Biên nghe gió rít qua tai... lạnh buốt.... nên sau này, cứ mỗi lần đi trên cầu vào một ngày mùa đông, nó lại nhớ tới người đã cùng nó trải qua cái gọi là "mối tình đầu" - bâng khuâng.
Chỉ sau khi rời xa nhau rồi, nó mới nhận ra người nó đã từng yêu không hề đơn giản.
Khi hắn im lặng suốt hơn một năm, không một lần liên lạc, hắn không phải là kẻ dễ quên, cũng không phải là kẻ lạnh lẽo.
Hắn đi về không ngừng nghỉ, vào miền Nam rồi lại lao ngược ra Bắc, leo Phanxipăng, rồi lại đi, lại về... Đi thật nhanh và thật nhiều, cho những chuyến đi cuốn theo hết cả suy nghĩ, cuốn theo hết cả nỗi buồn... không chia sẻ với ai
Hắn chuyển nhà.
Hắn tránh xa những con đường mình đã từng dạo chơi
Hắn tránh xa khu phố xưa quen thuộc.
Hắn bỏ guitar
Hắn xóa tất cả những gì liên quan tới nó
Đám tang cha hắn, nó cũng không được tới dự.
Địa chỉ nhà mới của hắn, nó cũng không được biết.
Rồi một ngày...
Hắn quay về để đuổi theo cơ hội hắn đã cho vụt trôi vào quên lãng... nhưng những lời cầu xin dù có làm nó khóc, cũng không làm nó lay chuyển... Nó có ác quá không khi nói rằng: "Em biết anh sẽ không thay đổi, và em không muốn đau. Em thà làm người anh không bao giờ có được, còn hơn phải làm một người thay thế trong trái tim của anh"?
...
Vậy mà cũng mất gần 3 năm để hắn quên. 3 năm cho một cuộc tình? Dài hay ngắn? Có lẽ nó chẳng bao giờ biết được. Có những kỷ niệm ngắn ngủi nhưng ngọt ngào, có những giấc mơ dài bất tận mà tăm tối...
Hôm nay, lại quay lại 360. Đọc được những dòng hắn viết về một bản nhạc của Trịnh Công Sơn: "Tình xa"
"Có những lúc, nửa đêm thức giấc bởi tiếng của những cơn mưa đập vào cửa sổ, chợt nghĩ, chợt nhớ, chợt buồn.
Một ly cafe tí tách chảy những giọt đắng cũng giống như cuộc đời, cuộc tình, tựu chung lại đều chỉ mong đến một đích duy nhất, nhưng cái đích ấy lại chứa muôn vàn cay đắng để đạt được"
Lại nhớ ngày xưa, khi hắn quyết định vào Sài Gòn làm việc, nó đã viết cho hắn một bài tạm biệt, lấy tên là "Tình Xa"
Tình xa thật...
"Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ..."
Cái thời điểm nó viết những dòng đó, và nghe câu hát đó, nó không chỉ mất đi những người đã từng yêu nó, mà mất đi cả những người đã từng là bạn nó. Bỏ đi thật, và cũng như những dòng sông... không chảy ngược bao giờ... họ chẳng bao giờ quay lại nữa...
Không cần cố gắng để yêu

Đêm nay, tớ tự nhiên thấy mình có sức viết kỳ lạ.
Tớ không ngủ được, điều này thì chỉ có một người biết lý do tại thôi.
Dạo này, khi vào YM, tớ rất ít chat chít với mọi người. Chỉ online và để invisible rồi im lặng như một thói quen. Tớ thường loay hoay với một mớ các tin tức trên mạng, có điều đọc xong tớ chẳng còn nhớ mình đọc gì nữa.

Hôm nay cậu online rất muộn, lúc này ở Việt Nam đã là gần 12h30 đêm rồi, cậu nhỉ? Tớ vào chào cậu và mình nói chuyện. Cậu khen bài thơ mới của tớ dễ thương và trong sáng, thực lòng tớ cũng rất thích nó.
Cậu lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng dành cho tớ những lời khen tặng ưu ái, đôi khi hơi quá, làm tớ hư. Hình như có lần mình đã phải phân chia thắng bại bằng sự giúp đỡ của một người thứ ba khi cậu khen tớ xinh xắn, nữ tính còn tớ thì khăng khăng rằng cậu là một cô gái thông minh... Tớ lạc đề mất rồi...
Có một câu nói của cậu hôm nay làm tớ có ý nghĩ phải viết tặng cậu một entry... Nhưng chắc là tớ sẽ hoàn thành rất muộn, cậu không thể chờ được đâu. Vậy trước khi bắt đầu thì tớ chúc cậu ngủ thật ngon nhé. Ngủ ngon mà không cần bất kỳ sự cố gắng nào.
Giống như khi tớ nói với cậu:
- Cậu này, cậu phải mở lòng ra cho người ta bước vào đấy nhé.
Cậu trả lời tớ:
- Tớ sẽ cố gắng.
Đương nhiên, tớ đã phản ứng ngay câu nói này của cậu:
- Tình yêu đến thì không cần một sự cố gắng nào. Đừng nói "cố gắng" được không?
Tớ biết cậu đã trả lời tớ như một thói quen thôi vì cậu là một cô gái thông minh mà, nhưng vô tình câu nói ấy lại là cảm hứng để tớ viết entry này tặng cậu, tặng tớ và những người sống vì có tình yêu.
Thực ra, nếu nói không cần một sự cố gắng nào thì cũng không hẳn đã đúng. Nhưng chúng ta đang nói về sự cố gắng trong cảm xúc phải không cậu? Tớ biết cậu cũng mới đi qua một mối tình, mối tình đã mang lại cho cậu những tháng ngày nồng nàn và tươi đẹp nhưng kết cục nó lại gieo vào lòng cậu những đau đớn, hoài nghi.
Tớ không thể nói với cậu rằng: Này cậu, quên hẳn anh ta đi!. Vì như vậy là tớ đang bảo cậu phải cố gắng để quên. Cố gắng để quên hay để yêu một người đều là những cố gắng tuyệt vọng , bởi điều đó hoàn toàn lệ thuộc vào cảm xúc. Cho dù việc hành xử ở bề ngoài có khác nhau thì những gì thuộc về cảm xúc bên trong đều là những gì tự nhiên nhất của con người. Và "cố gắng" là hai từ dễ gây tổn thương cho những trái tim chân thành.
Cậu hãy tự hào nhé, cậu có một trái tim chân thành, một tâm hồn luôn tràn đầy niềm yêu sống ngay cả lúc cậu viết về những điều ủ ê nhất bằng tất cả sự hoang mang mà tớ vẫn luôn thấy trong đó tiềm ẩn một sức mạnh nào đó.
Có ai đó đã đến và yêu thương cậu. Chính là tớ đang nói về người này đó. Tự cậu cũng nhận ra người đó thương mến cậu chân thành. Và từ mà cậu dùng để nói về mối quan hệ đó là: "Tớ sẽ cố gắng!". Là vô tình mà... Tớ biết nó chỉ là cách nói để trì hoãn việc cậu xem xét lại mối quan hệ và xúc cảm của mình trước khi nói Yes hay No thôi.
Tớ cũng sẽ chỉ đồng ý nếu ý nghĩa của nó được hiểu theo đúng cách này của tớ. Tớ áp đặt quá cậu nhỉ? Nhưng tớ hiểu mọi quyết định với cậu bây giờ có thể trở nên quá sức vì nếu cậu cố gắng là cậu sẽ phải làm hai việc: Cố gắng quên và cố gắng yêu.
Tình yêu là thứ tình cảm duy nhất thiêng liêng tới mức không thể chia sẻ vì vậy thật khó để làm cho tốt hai việc này một lúc. Nó sẽ gây mệt mỏi cho niềm tin của cậu lắm đấy. Người cũ thì chẳng nói làm gì đâu (tớ nghĩ anh ta không xứng đáng cho một nỗi nhớ trọn vẹn - xin lỗi cậu nhé nếu tớ hơi quá lời một chút) nhưng người mới hẳn là sẽ tổn thương lắm nếu biết cậu phải cố gắng yêu anh ấy trong khi anh ấy hoàn toàn xứng đáng được thương yêu, nếu không phải bởi cậu thì có thể là bởi một cô gái khác.
Anh ấy yêu thương cậu chân thành và mong muốn mang lại hạnh phúc cho cậu thì không có lý do gì lại phải chịu đựng điều đó, đúng không?
Rồi một ngày đẹp trời nào đó, tớ tin là một ngày Hà Nội nắng trong vắt như ánh nhìn của cậu, cậu bỗng dưng thấy lòng nhẹ bẫng vì cái anh chàng kia tự nhiên biến mất khỏi nỗi nhớ của cậu. Ngay cả khi nhận được tin nhắn của anh ta cậu cũng không còn thấy run rẩy nữa, cậu thờ ơ như trước một người lạ, cậu nhận ra đó chỉ là một xúc cảm tương tự như tình yêu thôi. Vết thương cũ đã được thay bằng một lớp da mới, nguyên vẹn.
Là bởi vì lúc đó trái tim cậu tự nhiên đã run lên một nhịp khác, cậu thấy nhớ một người khác, một người biết yêu thương và nâng niu cậu. (Cậu hoàn toàn xứng đáng được thế chứ), đây mới là nửa đích thực cậu cần đấy. Một nửa không chỉ biết thì thầm với cậu những lời say đắm mà mỗi khi cậu mở mắt ra vẫn thấy người ấy đang ngắm nhìn cậu bằng cái nhìn trìu mến của lòng yêu thương. Người sẽ không bao giờ đánh đổi tình yêu dành cho cậu lấy bất kỳ thứ gì khác. Với tớ, đó mới là True love!
Cậu sẽ yêu người ấy bằng tất cả những yêu thương, nồng nàn và đột nhiên những ký ức trước đó bỗng trở nên lu mờ mà không cần một sự cố gắng nào...
True love will come to you as naturally as breath and sunlight... Tớ không chỉ viết cho cậu đâu mà cho những người khác nữa. Có cả một phần của tớ trong đó.
Tớ luôn mong nhìn thấy cậu cười, nụ cười của niềm tin và hạnh phúc. Cậu nhé! Cô bạn mà tớ yêu quý.
Lúc này ở Singapore đồng hồ đã chỉ 3 giờ sáng...





Name: